Up5me
Trang chủ > Câu hỏi lẻ > HDduf1B2XdaA

Đề bài

Những cơn gió vịn vào vết nứt cổng làng tôiMùi rơm rạ bế tôi lên bằng đầm đìa kí ứcLưng bà đã còng hơnLúa phơi như nước mắtNhững mùa đông hốc hác gọi tên chồi…Hơi thở của mùa màng rung qua tuổi thơ tôiCó tiếng chim hót vào timKể về vết nứt ở cổng làngVề dấu chân của ông tôi, của cha tôi và nhiều người khác nữaTừ cổng làng ra điKhi bình minh chưa vỡChẳng kịp về gọt vỏ những mùa trăng… Từng vệt vôi loang lổ ở trên tườngVới vết nứt ở cổng làngCổ tích như dòng sông chảy vào tuổi nhỏChúng tôi lớn như câyXanh trong mình nỗi nhớKý ức của xóm làng run rẩy vịn vào đâyNhững mái ngói vút cong in tạc thế rồng bayTuổi đôi mươi mang hồn vía của lànglên tận đỉnh núi caoxuống tận cùng biển cảLời bà như ngọn đèn soi từng trang sách mở:- Bao tướng tá, nhà văn, tiến sĩSinh ra từ vết nứt cổng làng tôi…

(Cổng làng, Đoàn Mạnh Phương, Tuyển tập thơ Việt Nam 1975-2000, Tập 1, NXB Hội Nhà văn, 2000, tr 433-434)

Câu 1.

Viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) phân tích hình ảnh làng quê qua cảm nhận của nhân vật trữ tình trong văn bản ở phần Đọc hiểu.

Dàn ý Đã xác thực

Phương pháp giải

Hình thức: đoạn văn

Dung lượng: khoảng 200 chữ

Dạng bài: nghị luận văn học

Vấn đề nghị luận: hình ảnh làng quê qua cảm nhận của nhân vật trữ tình

Lời giải chi tiết

1. Mở đoạn:

- Giới thiệu khái quát về bài thơ 

- Nêu vấn đề: Hình ảnh làng quê được cảm nhận qua nỗi nhớ của nhân vật trữ tình.

2. Thân đoạn:

a. Hình ảnh làng quê trong kí ức:

- Không gian quen thuộc:

+ "Vết nứt cổng làng" – dấu tích thời gian, nơi lưu giữ kỉ niệm.

+ "Mùi rơm rạ""lúa phơi" – hương vị đồng quê gắn với tuổi thơ.

- Thiên nhiên gần gũi: "Hơi thở của mùa màng""tiếng chim hót" – gợi sự sống, thanh bình.

b. Con người và văn hóa làng quê:

- Hình ảnh người bà:

+ "Lưng bà đã còng hơn" – vẻ lam lũ, tảo tần.

+ "Lời bà như ngọn đèn" – truyền tri thức, nâng đỡ tâm hồn.

- Thế hệ đi trước: "Dấu chân của ông tôi, cha tôi" – sự tiếp nối, hy sinh thầm lặng.

c. Làng quê như nguồn cội bền vững:

- Biểu tượng văn hóa:

+ "Cổ tích như dòng sông" – nuôi dưỡng tâm hồn trẻ thơ.

+ "Mái ngói vút cong in tạc thế rồng bay" – vẻ đẹp truyền thống.

- Sức mạnh nguồn cội:

+ "Chúng tôi lớn như cây / Xanh trong mình nỗi nhớ": quê hương là gốc rễ.

+ "Sinh ra từ vết nứt cổng làng": niềm tự hào về nguồn gốc.

3. Kết đoạn:

- Khẳng định giá trị của hình ảnh làng quê: không gian kí ức, nơi nuôi dưỡng tâm hồn.

- Liên hệ: Quê hương luôn là điểm tựa tinh thần, nhắc nhở con người sống có trách nhiệm.

Chú ý khi giải

Đoạn văn Đã xác thực

Phương pháp giải

Lời giải chi tiết

Bài thơ "Cổng làng" của Đoàn Mạnh Phương đã khắc họa hình ảnh quê hương qua nỗi nhớ da diết của nhân vật trữ tình. Làng quê hiện lên trong kí ức với những bình dị mà đầy ám ảnh: "vết nứt cổng làng" như dấu tích thời gian, nơi lưu giữ bao thế hệ "ra đi" khi "bình minh chưa vỡ""mùi rơm rạ" và "lúa phơi như nước mắt" gợi hương vị đồng quê thấm đẫm nỗi niềm. Thiên nhiên hiện lên sống động qua "hơi thở của mùa màng""tiếng chim hót vào tim", như bầu sữa ngọt ngào nuôi dưỡng tuổi thơ. Ở đó, hình ảnh người bà với "lưng còng" và lời dạy mộc mạc "như ngọn đèn" trở thành điểm tựa tinh thần, còn dấu chân ông, cha in hằn trên con đường làng trở thành biểu tượng của sự hy sinh thầm lặng. Quê hương không chỉ là không gian vật chất mà còn là thế giới tâm linh đẹp như cổ tích – "dòng sông" chảy mãi vào kí ức, nơi "mái ngói vút cong" mang hồn dân tộc. Đặc biệt, câu thơ "Sinh ra từ vết nứt cổng làng" khẳng định sức mạnh của cội nguồn: dẫu đi xa, con người vẫn "xanh trong mình nỗi nhớ" như cây bám rễ vào đất mẹ. Qua đó, tác giả gửi gắm thông điệp sâu sắc về tình yêu quê hương – nơi nuôi dưỡng tâm hồn, hun đúc ý chí để mỗi người dù phiêu bạt vẫn giữ trọn nghĩa tình.

Chú ý khi giải

Đã xác thực