(…)Từ buổi sáng tinh sương, mùa nực cũng như mùa rét, bác ta đã phải trở dậy để đi làm mướn cho những người trong làng. Những ngày có người mướn ấy, tuy bác phải làm vất vả, nhưng chắc chắn buổi tối được mấy bát gạo và mấy đồng xu về nuôi lũ con đói đợi ở nhà.
Đó là những ngày sung sướng. Nhưng đến mùa rét, khi các ruộng lúa đã gặt rồi, cánh đồng chỉ còn trơ cuống rạ, dưới gió bấc lạnh như lưỡi dao sắc khía vào da, bác Lê lo sợ, vì không ai mướn bác làm việc gì nữa. Thế là cả nhà nhịn đói, mấy đứa nhỏ nhất: con Tý, con Phún, thằng Hy mà con chị nó bế, chúng nó khóc lả đi mà không có cái ăn. Dưới manh áo rách nát, thịt chúng nó thâm tím lại vì rét như thịt con trâu chết. Bác Lê ôm lấy con trong ổ rơm, để mong lấy cái ấm của mình ấp ủ cho nó. (…)
Cuộc đời của gia đình bác Lê cứ như thế mà lặng lẽ qua, ngày no rồi lại ngày đói. Tuy vậy, cũng có những ngày vui vẻ. Những ngày nắng ấm trong năm, hay những buổi chiều mùa hạ, mẹ con bác Lê cùng nhau ngồi chơi ở trước cửa nhà. Các người hàng xóm cũng làm như thế. Các bà mẹ ngồi rủ rỉ với nhau những câu chuyện kín đáo, các trẻ con nô đùa dưới quán chợ, còn các bà già thì ngồi rũ tóc tìm chấy ngoài bóng nắng. Bác Lê đem thằng Hi, con Phún ra gọt tóc cho chúng nó bằng một cái mảnh chai sắc. Thằng cả ngồi đan lại cái lờ, còn những đứa khác chơi quanh gần đấy. Trong ngày hè nóng nực, con bác Lê đứa nào cũng lở đầu - bác ta bảo là một cái bệnh gia truyền từ đời ông tam đại - nên bác lấy phẩm xanh bôi cho chúng nó. Trông mẹ con bác lại giống mẹ con đàn gà, mà những con gà con người ta bôi xanh lên đầu cho khỏi lẫn. Người phố chợ vẫn thường nói đùa bác Lê về đàn con đông đúc ấy. Bác Đối, kéo xe, người vui tính nhất xóm, không lần nào đi qua nhà bác Lê mà không bảo:
- Bác phải nhớ thỉnh thoảng đếm lại con không quên mất.
Bác Lê bao giờ cũng trả lời một câu:
- Mất bớt đi cho nó đỡ tội!
Nhưng mọi người biết bác Lê quí con lắm. Tuy bác hết sức công bằng, người ta cũng thấy bác yêu thằng Hi hơn cả, nó là con thứ chín, và ốm yếu xanh xao nhất nhà. Bác thường bế nó lên lòng, hôn hít, rồi khoe với hàng xóm: nội cả nhà chỉ có nó là giống thầy cháu như đúc. Rồi bác ôm con ngồi lặng yên một lát, như để nhớ lại chuyện gì đã lâu lắm.
(Trích Nhà mẹ Lê, Thạch Lam,
NXB Hội Nhà văn 2008)
Câu 1.Những câu văn sau cho thấy điều gì ở những người lao động phố chợ?
“Người phố chợ vẫn thường nói đùa bác Lê về đàn con đông đúc ấy. Bác Đối, kéo xe, người vui tính nhất xóm, không lần nào đi qua nhà bác Lê mà không bảo: “Bác phải nhớ thỉnh thoảng đếm lại con không quên mất.”.
Họ thích buôn chuyện và có nhiều thời gian rảnh rỗi.
Họ có cuộc sống nghèo khổ, đói rách.
Họ sống lạc quan, quan tâm tới những người xung quanh.
Họ sống chật chội, chen chúc ở phố chợ.
Phương pháp giải
Căn cứ vào nội dung văn bản để nhận xét về chi tiết
Lời giải chi tiết
- Phương án A: "Họ thích buôn chuyện và có nhiều thời gian rảnh rỗi."
– Những câu văn này không nói lên việc họ có nhiều thời gian rảnh rỗi hay thích buôn chuyện. Việc đùa vui với bác Lê chỉ là một biểu hiện của sự giao tiếp, không thể hiện rõ rằng đó là do rảnh rỗi.
- Phương án B: "Họ có cuộc sống nghèo khổ, đói rách."
– Trong đoạn trích không có nào thể hiện rõ cuộc sống đói rách của những người phố chợ khác, mà chỉ diễn tả về cuộc sống của bác Lê.
- Phương án C: "Họ sống lạc quan, quan tâm tới những người xung quanh."
– Đoạn trích miêu tả bác Đối thường đùa vui về đàn con của bác Lê, thể hiện sự quan tâm và lạc quan, tạo sự vui vẻ giữa những người dân lao động.
– Việc bác Đối đùa về việc đếm lại con được lặp lại, cho thấy sự hài hước và quan tâm tới cuộc sống của bác Lê.
- Phương án D: "Họ sống chật chội, chen chúc ở phố chợ."
– Không có nào trong đoạn văn cho thấy rằng việc họ sống chật chội hay chen chúc.
Kết luận: Phương án chính xác là C.