| Những cơn gió vịn vào vết nứt cổng làng tôiMùi rơm rạ bế tôi lên bằng đầm đìa kí ứcLưng bà đã còng hơnLúa phơi như nước mắtNhững mùa đông hốc hác gọi tên chồi…Hơi thở của mùa màng rung qua tuổi thơ tôiCó tiếng chim hót vào timKể về vết nứt ở cổng làngVề dấu chân của ông tôi, của cha tôi và nhiều người khác nữaTừ cổng làng ra điKhi bình minh chưa vỡChẳng kịp về gọt vỏ những mùa trăng… | Từng vệt vôi loang lổ ở trên tườngVới vết nứt ở cổng làngCổ tích như dòng sông chảy vào tuổi nhỏChúng tôi lớn như câyXanh trong mình nỗi nhớKý ức của xóm làng run rẩy vịn vào đâyNhững mái ngói vút cong in tạc thế rồng bayTuổi đôi mươi mang hồn vía của lànglên tận đỉnh núi caoxuống tận cùng biển cảLời bà như ngọn đèn soi từng trang sách mở:- Bao tướng tá, nhà văn, tiến sĩSinh ra từ vết nứt cổng làng tôi… |
(Cổng làng, Đoàn Mạnh Phương, Tuyển tập thơ Việt Nam 1975-2000, Tập 1, NXB Hội Nhà văn, 2000, tr 433-434)
Câu 1.Chỉ ra dấu hiệu để xác định thể thơ của văn bản.
Phương pháp giải
Căn cứ vào các đặc điểm hình thức để xác định thể thơ
Lời giải chi tiết
Dấu hiệu nhận diện thể thơ tự do:
- Số chữ mỗi dòng không cố định
- Gieo vần và ngắt nhịp linh hoạt