TRÒ CHUYỆN VỚI NÀNG VỌNG PHU
(1)- Về thôi nàng ơi
Niềm sum họp đã vào từng cánh cửa
Sao nàng còn đứng trong mưa, trong gió
Cô đơn giữa mây trời?
(2)- Thế để đâu những lời
Ta đã hẹn với người ta thương nhớ?
(3)- Người ấy chẳng bao giờ về nữa
Mấy ngàn năm ngắn ngủi lắm sao
Đất nước qua trăm trận binh đao
Lở bồi, dâu bể...
(4)- Người đời biết thân ta hoá đá
Nhưng hay đâu ta hoá đá niềm tin
Hoá đá nỗi cô đơn
Và thời gian chờ đợi!
(5)- Nhưng nàng chẳng thể nào đợi nổi
Ngày người ấy trở về
Thân thể đã thành tro bụi
Còn nhớ sao được câu lời hẹn thề ?
(6)- Người ta thương không thể trở về
Chẳng ai hiểu bằng ta điều đó
Chẳng ai hiểu bằng ta nỗi khổ
Của người vợ chờ chồng...
Ta hoá đá đợi triệu lần nỗi đợi
Để những người vợ muôn đời thoát khỏi
cảnh chờ mong.
1990
(Vương Trọng, Thơ tình người lính, NXB Phụ nữ, Hà Nội, 1995, tr.257-258)
Câu 1.Về thực chất, tác giả văn học là người làm ra cái mới, người sáng tạo ra các giá trị văn học mới. Sự bắt buộc, mô phỏng, theo đuôi thời thượng hoặc sáng tác không có bản sắc không làm nên tác giả văn học đích thực.
(Lê Bá Hán, Trần Đình Sử, Nguyễn Khắc Phi (Chủ biên), Từ điển thuật ngữ văn học, NXB Đại học Quốc gia Hà Nội, 1997, tr.235)
Bằng việc phân tích văn bản Trò chuyện với nàng Vọng Phu của Vương Trọng và quá trình đọc của bản thân, anh/chị hãy làm sáng tỏ ý kiến trên.
Lời giải chi tiết
Để giải bài tập này, ta cần thực hiện các bước sau đây:
Bước 1: Hiểu và phân tích đề bài
Bước 2: Phân tích bài thơ "Trò chuyện với nàng Vọng Phu"
Bước 3: Minh chứng cho ý kiến "Tác giả văn học là người làm ra cái mới"
Bước 4: Kết luận
Chú ý khi giải