Up5me
Trang chủ > Câu hỏi lẻ > _UK0HqeixGBb

Đề bài

Viết bài văn phân tích đặc điểm nhân vật thằng Gù trong truyện ngắn sau:

THẰNG GÙ

Làng tôi có một đứa trẻ bị tật nguyền. Nó tên là Đức, một cái tên hẳn hoi nhưng tất cả bọn trẻ chúng tôi đều gọi tên nó là thằng Gù. Lên mười tuổi mà thằng Gù vẫn chưa đi học, chẳng hiểu do mặc cảm hay do điều gì khác. Nhiều hôm từ trong phòng học (phòng học của chúng tôi ở tầng hai), tôi thấy thằng Gù chăn trâu ngoài cánh đồng. Cái hình người gấp khúc, chỗ đỉnh gù cao hơn chỏm đầu khiến tôi nhận ngay ra nó. [...]

Thằng Gù lảng tránh tất cả các trò chơi của chúng tôi. Những tiếng trêu chọc: Ê, con lạc đà châu Phi, Tránh ra chúng mày ơi cho bà còng đi chợ làm nó càng cúi gập người xuống, mắt dí vào bụng. Nó im lặng len lét vòng qua chỗ chúng tôi đang chơi đùa. Có lần, nó bỏ chạy. Bọn trẻ cười ré khi thấy cái hình gấp khúc đó cứ như lăn về phía trước. Chao ôi, thằng Gù ...

[...] Một buổi chiều mưa vừa dứt, nắng mới tưng tửng hé sáng vạt đồi, chúng tôi chợt nghe tiếng đàn ghi ta vang lên từ chiếc loa nén nào đó. Có người hát rong về làng. [...]Trong hai đứa trẻ, có một đứa giống hệt thằng bé tật nguyền của làng tôi. Nó cũng bị gù.

Nó biểu diễn nhiều trò. Buồn cười nhất là trò trồng cây chuối. Không phải nó trồng cây chuối bằng tay và đầu như lũ trẻ chúng tôi thường làm. Nó trồng bằng cái lưng gù. Đoạn gấp giữa đỉnh gù và đầu thành cái đế đỡ đôi chân khẳng khiu của nó dựng đứng. Mỗi lần nó trồng cây chuối mọi người lại cười ồ. Có người hứng chí vỗ tay hét: “Trồng lại đi, thế thế ...”. Nghe tiếng hô, thằng gù đỏ căng mặt mày, lên gân tì cái lưng gù xuống đất cố duỗi thẳng đôi chân. Phải trồng cây chuối nhiều lần nên trán nó ướt nhầy mồ hôi. Đã thế tiếng hô “Làm lại đi” vẫn thúc giục không ngớt.

Giữa lúc đó thì nó chen chân vào. Thằng Gù của làng tôi. Tiếng cười rộ: “À, hai thằng gù. Đức ơi, mày trồng thêm cây chuối nữa đi”. Tôi nín thở nhìn theo nó. Nó chen vào làm gì, cho tiền những người hát rong chăng? Tiếng ghi ta điện vẫn bập bùng, rấm rứt. Nó từ từ đi đến bên “cây chuối” người. Đỡ thằng bé gù đứng thẳng lại, nó bỗng quắc mắt nhìn vòng người vây quanh. Bất ngờ nó thét:

- Thế mà cười được à? Đồ độc ác!

Sau tiếng thét của nó, đám đông bừng tỉnh. Tiếng cười tắt lặng. Người đàn ông đang gảy đàn cũng dừng tay sững sờ. Tất cả các cặp mắt dồn về nó. Khuôn mặt thằng Đức đẫm lệ. Nó móc túi áo ngực lôi ra những đồng tiền được gấp cẩn thận đặt vào lòng mũ của người hát rong. Đôi vai nó rung rung thổn thức [...].

(Theo Hạ Huyền)

(Con gái người lính đảo, Truyện đọc thêm môn Giáo dục công dân và môn Ngữ văn ở THCS, NXB Giáo dục, 2003)

Chú thích: Hạ Huyền tên khai sinh là Đỗ Văn Tiến (1957-2009), một người viết truyện thiếu nhi, một nhà văn, một nhà báo xuất sắc.

Dàn ý Đã xác thực

Phương pháp giải

Vận dụng kiến thức về thể loại

Chú ý các chi tiết, từ ngữ, hình ảnh miêu tả nhân vật thằng Gù

Vận dụng thao tác lập luận, phân tích

Lời giải chi tiết

I. Mở bài: Dẫn dắt vấn đề giới thiệu tác giả, tác phẩm, nhân vật thằng Gù

II. Thân bài :

1. Khái quát: Giới thiệu đôi nét khái quát về tác giả, tác phẩm, tóm tắt ngắn gọn, nêu chủ đề

2. Phân tích:

Luận điểm 1: Nhân vật Đức - "Thằng Gù" trong truyện ngắn của Hạ Huyền được xây dựng như một biểu tượng của lòng nhân ái, sự dũng cảm trong hoàn cảnh đầy khó khăn bất hạnh.

*Một đứa trẻ có hoàn cảnh khăn bất hạnh: Thằng Gù Đức là một đứa trẻ tật nguyền, không được đi học, phải đi chăn trâu, hay đứng nhìn về phía trường học; bị xã hội và bạn bè đồng trang lứa xa lánh, chế giễu bởi ngoại hình khác biệt. Cuộc sống của cậu bé gắn liền với sự cô độc và những cái nhìn miệt thị của những người xung quanh;

*Một cậu bé có nhiều phẩm chất cao đẹp, đáng quý: Thắm sâu trong tâm hồn cậu bé tật nguyền ấy ẩn chứa một con người dũng cảm, một trái tim nhạy cảm nhân ái và giàu lòng trắc ẩn.

+ Khi chứng kiến cảnh đám đông cười cợt và ép buộc một đứa trẻ khuyết tật khác biểu diễn trò trồng cây chuối, Đức đã không thể im lặng. Hành động mạnh mẽ của Đức khi chen vào đám đông, quát mắng họ vì sự vô cảm, và sau đó lặng lẽ cẩn trọng đặt tiền vào mũ của người hát rong đã thể hiện sự phẫn nộ trước cái ác và lòng trắc ẩn của cậu.

+ Tâm trạng đau đớn và giọt nước mắt rơi trên khuôn mặt Đức sau hành động ấy không chỉ là biểu hiện của nỗi buồn mà còn là sự bất lực trước thực tại tàn nhẫn. =>Qua nhân vật Đức, nhà văn Hạ Huyền muốn nhắn gửi một thông điệp sâu sắc về giá trị của lòng nhân ái và sự thức tỉnh của con người trước những thờ ơ vô cảm thậm chí là tàn nhẫn, bất công trong xã hội, đặc biệt là đối với những số phận bất hạnh.

Luận điểm 2: Nhân vật “Thằng Gù” trong câu chuyện đã được xây dựng qua những nét nghệ thuật độc đáo, hấp dẫn

+ Cốt truyện đơn giản, dễ hiểu nhưng giàu cảm xúc để truyền tải những thông điệp vô cùng sâu sắc thâm thúy.

+ Ngôi kể thứ nhất với điểm nhìn của một đứa trẻ trong làng vừa chân thực vừa khách quan giúp người đọc dễ dàng đồng cảm với nhân vật mà vẫn thuyết phục.

+ Cách xây dựng tình huống truyện tinh tế, độc đáo bất ngờ hấp dẫn đặc biệt là cách hành xử của thằng Gù khi đoàn hát rong đến làng. Tình huống này không chỉ là điểm nhấn của cốt truyện mà còn là một cách để bộc lộ sâu sắc tâm lý nhân vật và phản ánh thực tại xã hội.

+ Nhân vật trong truyện được khắc họa chủ yếu qua miêu tả ngoại hình, hành động. Tác giả không quá đi sâu vào miêu tả nội tâm nhưng mỗi hành động đều rất đắt giá, làm nổi bật tính cách và phẩm chất của nhân vật.

+ Ngôn ngữ truyện đơn giản dễ hiểu kết hợp kể với tả tinh tế, giàu cảm xúc khiến người đọc không chỉ đồng cảm, xúc động mà còn thấm thía những giá trị nhân văn sâu sắc ẩn chứa trong đó.

3. Đánh giá mở rộng:

+ Giá trị của tác phẩm: "Thằng Gù" là một tác phẩm nghệ thuật xúc động giàu giá trị nhân văn. Câu chuyện không chỉ phản ánh sự khắc nghiệt của xã hội đối với những con người bị coi là khác biệt mà còn là lời nhắc nhở về lòng nhân ái, sự đồng cảm trắc ẩn cần có trong mỗi con người.

+ Tác giả: Qua câu chuyện, có thể thấy Hạ Huyền là một nhà văn tài năng có trái tim nhạy cảm, luôn lắng nghe và thấu cảm những điều nhỏ bé nhưng sâu sắc trong cuộc sống để mang tới cho bạn đọc những thông điệp yêu thương.

+ So sánh liên hệ với các tác phẩm cùng đề tài

III. Kết bài: Khẳng định lại vấn đề, nêu cảm xúc, thông điệp

+ Câu chuyện đã nhắn nhủ thông điệp về cách đối xử với những người yếu thế trong xã hội, là lời nhắc nhở rằng chúng ta cần sống tử tế và nhân văn hơn.

Chú ý khi giải

Bài viết Đã xác thực

Phương pháp giải

Lời giải chi tiết

Hạ Huyền là một nhà văn tài năng, người đã để lại dấu ấn sâu sắc trong lòng độc giả, đặc biệt là độc giả trẻ tuổi, qua những trang viết thấm đẫm tình người. Truyện ngắn "Thằng Gù" là một trong những tác phẩm tiêu biểu của ông, khắc họa chân dung một cậu bé tật nguyền với vẻ ngoài khác biệt nhưng sở hữu một tâm hồn cao đẹp. Nhân vật thằng Gù, với những đặc điểm ngoại hình và nội tâm sâu sắc, đã trở thành một biểu tượng lay động trái tim người đọc về lòng nhân ái và sự dũng cảm trong hoàn cảnh khó khăn.

Truyện ngắn "Thằng Gù" kể về một cậu bé tên Đức, bị tật nguyền ở lưng nên bị bạn bè trong làng gọi là thằng Gù. Cậu sống khép mình, chịu đựng sự xa lánh và chế giễu của những người xung quanh. Một ngày, đoàn hát rong về làng, trong đó có một cậu bé cũng bị gù và phải biểu diễn những trò mua vui để kiếm sống. Chứng kiến cảnh tượng đó và thái độ cười cợt, vô cảm của đám đông, thằng Gù đã có một hành động bất ngờ, thể hiện sự đồng cảm sâu sắc và lòng trắc ẩn cao cả. Câu chuyện tập trung làm nổi bật chủ đề về sự đồng cảm, lòng nhân ái và phê phán sự vô cảm, chế giễu đối với những người có hoàn cảnh đặc biệt.

Ngay từ đầu truyện, hình ảnh thằng Gù hiện lên với những nét khắc khổ và cô đơn. Cái tên Đức, "một cái tên hẳn hoi," dường như đối lập hoàn toàn với cách gọi "thằng Gù" mà đám trẻ gán cho em, cho thấy sự xa lánh và định kiến mà em phải gánh chịu. Tật nguyền ở lưng không chỉ khiến ngoại hình em khác biệt ("hình người gấp khúc, chỗ đỉnh gù cao hơn chỏm đầu") mà còn trở thành rào cản lớn trong cuộc sống. Em không được đi học, chỉ có thể lặng lẽ chăn trâu ngoài cánh đồng, dõi mắt về phía ngôi trường, nơi những đứa trẻ bình thường đang học tập. Sự trêu chọc của bạn bè ("Ê, con lạc đà châu Phi", "Tránh ra chúng mày ơi cho bà còng đi chợ") càng đẩy em vào sự cô lập, khiến em "càng cúi gập người xuống, mắt dí vào bụng," "im lặng len lét vòng qua chỗ chúng tôi đang chơi đùa," thậm chí có lần phải "bỏ chạy." Cuộc sống của thằng Gù là chuỗi ngày âm thầm chịu đựng sự khác biệt và những ánh mắt kỳ thị của xã hội.

Dù sống trong sự cô đơn và chịu nhiều tổn thương, sâu thẳm trong tâm hồn thằng Gù vẫn ánh lên những phẩm chất đáng quý. Khi chứng kiến cảnh cậu bé tật nguyền khác phải biểu diễn trò "trồng cây chuối" một cách nhọc nhằn dưới sự cười cợt, thúc giục vô tâm của đám đông, sự đồng cảm trong lòng Đức đã trỗi dậy mạnh mẽ. Hành động em "chen chân vào" đám đông, đến bên "cây chuối" người và "đỡ thằng bé gù đứng thẳng lại" cho thấy sự dũng cảm dám đối diện với đám đông và bảo vệ người yếu thế. Lời thét đầy phẫn nộ "Thế mà cười được à? Đồ độc ác!" là tiếng nói mạnh mẽ chống lại sự vô cảm, tàn nhẫn của những người xung quanh. Nó không chỉ thể hiện sự xót thương đối với người đồng cảnh mà còn là sự thức tỉnh lương tri của cả cộng đồng. Sau hành động dũng cảm ấy, giọt nước mắt trên khuôn mặt Đức và hành động "móc túi áo ngực lôi ra những đồng tiền được gấp cẩn thận đặt vào lòng mũ của người hát rong" đã bộc lộ một trái tim nhân hậu, giàu lòng trắc ẩn và sự thấu hiểu sâu sắc nỗi khổ của những người có hoàn cảnh khó khăn. Tâm trạng "rung rung thổn thức" ở cuối đoạn càng khẳng định sự xúc động mạnh mẽ và tấm lòng cao đẹp của cậu bé. Qua nhân vật Đức, Hạ Huyền đã gửi gắm một thông điệp sâu sắc về giá trị của lòng nhân ái, sự đồng cảm và sự cần thiết phải lên tiếng chống lại sự vô cảm, bất công trong xã hội.

Hạ Huyền đã sử dụng nhiều biện pháp nghệ thuật đặc sắc để xây dựng nhân vật thằng Gù một cách sinh động và gây ấn tượng sâu sắc. Câu chuyện có một cốt truyện mạch lạc, dễ theo dõi, tập trung vào một tình huống cụ thể nhưng lại chứa đựng sức lay động lớn, khơi gợi nhiều suy ngẫm về tình người. Đồng thời, việc lựa chọn ngôi kể thứ nhất với điểm nhìn của một đứa trẻ trong làng tạo nên sự chân thực, gần gũi. Người đọc có thể cảm nhận rõ hơn sự thay đổi trong nhận thức và tình cảm của người kể về thằng Gù, từ sự tò mò, có phần xa lánh ban đầu đến sự thấu hiểu và cảm phục sau này. Tác giả tập trung miêu tả ngoại hình đặc biệt của thằng Gù ("hình người gấp khúc," "đỉnh gù cao hơn chỏm đầu") để làm nổi bật sự khác biệt của em. Tuy nhiên, điều quan trọng hơn là những hành động của em, đặc biệt là hành động bảo vệ cậu bé hát rong, đã thể hiện rõ nét phẩm chất bên trong. Tác giả không đi sâu vào miêu tả nội tâm một cách trực tiếp mà để nhân vật tự bộc lộ qua hành động và lời nói. Ngôn ngữ kể chuyện mộc mạc, gần gũi với giọng điệu trẻ thơ nhưng vẫn giàu sức gợi cảm. 

"Thằng Gù" là một tác phẩm mang đậm giá trị nhân văn sâu sắc. Câu chuyện không chỉ phản ánh một góc khuất trong xã hội, nơi những người yếu thế, khác biệt phải chịu đựng sự kỳ thị và vô cảm, mà còn là một lời kêu gọi tha thiết về lòng trắc ẩn và sự đồng cảm giữa người với người. Qua hình ảnh thằng Gù, Hạ Huyền đã khẳng định rằng vẻ đẹp thực sự của một con người không nằm ở ngoại hình mà ở tấm lòng nhân hậu và sự dũng cảm bảo vệ những giá trị tốt đẹp. Tác phẩm cho thấy Hạ Huyền là một nhà văn có trái tim nhạy cảm, luôn hướng đến những mảnh đời bất hạnh và gửi gắm những thông điệp yêu thương, thức tỉnh. Câu chuyện có thể liên hệ với nhiều tác phẩm khác cùng đề tài về những người có hoàn cảnh đặc biệt và khát vọng được yêu thương, tôn trọng trong xã hội.

Truyện ngắn "Thằng Gù" của Hạ Huyền đã xây dựng thành công một nhân vật đầy ám ảnh và xúc động. Thằng Gù, với vẻ ngoài dị dạng nhưng tâm hồn cao đẹp, đã trở thành biểu tượng cho lòng nhân ái và sự dũng cảm. Hành động mạnh mẽ của em không chỉ thức tỉnh sự vô cảm của đám đông mà còn gieo vào lòng người đọc những suy ngẫm sâu sắc về cách đối xử với những người yếu thế trong xã hội. Câu chuyện là một lời nhắc nhở chân thành về sự cần thiết của lòng trắc ẩn, sự đồng cảm và một thái độ sống nhân văn hơn đối với những người xung quanh ta.

Chú ý khi giải

Đã xác thực