Hãy viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) ghi lại cảm nghĩ của em về đoạn thơ sau
“Mùa thu nay khác rồi
Tôi đứng vui nghe giữa núi đồi
Gió thổi rừng tre phấp phới
Trời thu thay áo mới
Trong biếc nói cười thiết tha!
Trời xanh đây là của chúng ta
Núi rừng đây là của chúng ta
Những cánh đồng thơm mát
Những ngả đường bát ngát
Những dòng sông đỏ nặng phù sa”
Phương pháp giải
Hình thức: đoạn văn
Dung lượng: khoảng 200 chữ
Dạng bài: nghị luận văn học
Lời giải chi tiết
* Mở đoạn: Giới thiệu nhan đề bài thơ, tên tác giả, nêu cảm nghĩ chung về bài thơ
* Thân đoạn: Nêu các ý thể hiện cảm xúc, suy nghĩ về một hoặc vài nét độc đáo của bài thơ (nội dung, hình thức nghệ thuật)
- Cảm nghĩ về nội dung:
+ Bức tranh thu mở ra với không gian bao la, với hình ảnh của “gió thồi, rừng tre, non ngàn…” tôn lên vẻ đẹp của thiên nhiên Việt Nam, Tổ quốc yêu dấu trong giai đoạn mới. Cảnh tượng này càng thêm đẹp bởi tiếng cười rộn rã của con người.
+ Tình cảm của tác giả: “tôi” - người trữ tình, cảm thấy hạnh phúc, sung sướng khi ngắm nhìn cảnh thu “đổi áo mới”. Việc chuyển từ “tôi” sang “chúng ta”, cùng với việc sử dụng biện pháp điệp ngữ “đây là”, liệt kê về “trời xanh, núi rừng, những cánh đồng, những ngả đường, những dòng sông”, toát lên niềm hạnh phúc khi con người trở thành chủ nhân của đất nước…
- Cảm nghĩ về nghệ thuật:
+ Sử dụng thể thơ tự do, gieo vần, ngắt nhịp linh hoạt
+ Biện pháp tu từ: Điệp ngữ “của chúng ta”, điệp cấu trúc cú pháp ở năm dòng cuối; liệt kê các hình ảnh “trời xanh, núi rừng, những cánh đồng, những ngả đường, những dòng sông”… Tác dụng: Góp phần tạo nên nhịp thơ dồn dập, âm hưởng hào hùng, giọng hùng biện; tạo sự xuất hiện liên tiếp của hình ảnh, mở ra bức tranh toàn cảnh một giang sơn giàu đẹp; khẳng định mạnh mẽ quyền làm chủ và bộc lộ mãnh liệt niềm tự hào của tác giả.
+ Từ ngữ có chọn lọc, hình ảnh thơ gần gũi, quen thuộc …
* Kết đoạn: Khẳng định lại cảm nghĩ về bài thơ và rút ra bài học.
Lời giải chi tiết
Đoạn thơ "Đất nước" trích trong bài thơ cùng tên của nhà thơ Nguyễn Đình Thi đã để lại trong lòng em những cảm xúc thật sâu lắng và tươi đẹp. Ngay từ những vần thơ đầu tiên, một bức tranh mùa thu mới mẻ, tràn đầy sức sống đã mở ra trước mắt người đọc. Không còn là nỗi buồn man mác thường thấy, mùa thu của tác giả rộn rã tiếng cười giữa "núi đồi", với "gió thổi rừng tre phấp phới" như khúc nhạc vui tươi. Hình ảnh "trời thu thay áo mới" càng gợi lên sự đổi thay kỳ diệu của đất nước sau những năm tháng gian lao. Đặc biệt, sự chuyển đổi từ "tôi" sang "chúng ta" ở những câu thơ cuối cùng, cùng với điệp ngữ "đây là" và phép liệt kê những hình ảnh thân thương của Tổ quốc như "trời xanh", "núi rừng", "cánh đồng thơm mát", "ngả đường bát ngát", "dòng sông đỏ nặng phù sa" đã thể hiện niềm vui sướng, tự hào mãnh liệt khi nhân dân ta đã thực sự trở thành chủ nhân của đất nước. Thể thơ tự do với nhịp điệu linh hoạt, cùng với các biện pháp tu từ như điệp ngữ, điệp cấu trúc và liệt kê đã góp phần tạo nên âm hưởng hào hùng, khẳng định một cách mạnh mẽ quyền làm chủ và tình yêu thiết tha đối với non sông. Đoạn thơ không chỉ vẽ nên một bức tranh thu tươi đẹp mà còn khơi dậy trong em niềm tự hào về Tổ quốc và ý thức về trách nhiệm của thế hệ trẻ trong việc giữ gìn và xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp hơn.