ĐÔI BÀN CHÂN MẸ
Đôi bàn chân mẹ không hồng
Dáng thô, ngón toẽ(1), chai phồng nắng mưa
Một đời đi sớm về trưa
Kể bao nhiêu chuyện ngày xưa lặng thầm
Mùa đông mẹ lội xuống đầm
Gót chân nứt dưới bùn ngâm tê người
Môi trầu thâm tái nụ cười
Cái tôm cái tép có lời thảo thơm?
Trưa hè tãi thóc(2), lật rơm
Bàn chân sấp ngửa chạy cơn mưa rào
Ai làm giông gió ba đào(3)
Để cho bóng mẹ ngã nhào đổ xiêu
Quẩn quanh đồng ruộng sớm chiều
Mẹ không vượt núi băng đèo dặm xa
Oằn vai gánh phận đàn bà
Rạc(4) đôi chân mỏi lội qua bến đời
Mẹ giờ ở cõi xa xôi
Bàn chân nằm nghỉ giữa trời mây bay
Con về nhà cũ chiều nay
Thấy trong vườn mẹ vẫn đầy dấu chân.
(Nguyễn Văn Song, Tạp chí Văn nghệ Quân đội, ngày 27/01/2024)
Chú thích: (1) ngón chân xòe ra; (2) dàn mỏng thóc ra cho nhanh khô; (3) sóng to, thường dùng để ví cảnh ngộ gian truân; (4) rã rời.
Câu 1.“Mẹ” đã ở “cõi xa xôi" nhưng vì sao người con lại “thấy trong vườn mẹ vẫn đầy dấu chân”?
Phương pháp giải
Căn cứ vào nội dung văn bản kết hợp với những phân tích, lí giải cá nhân
Lời giải chi tiết
Người con “thấy trong vườn mẹ vẫn đầy dấu chân” mặc dù mẹ đã “ở cõi xa xôi” vì: Dấu chân mẹ còn là hình ảnh tượng trưng cho những công lao, tình yêu thương và sự hy sinh mà mẹ đã dành cho con cái và gia đình. Những dấu ấn này vẫn còn sống mãi trong tâm trí và tình cảm của người con.