KHÔNG CÓ GÌ TỰ ĐẾN ĐẦU CON
Không có gì tự đến đâu con
Quả muốn ngọt phải tháng ngày tích nhựa
Hoa sẽ thơm khi trải qua nắng lửa
Mùa bội thu trải một nắng hai sương.
Không có gì tự đến dẫu bình thường
Phải bằng cả đôi tay và nghị lực
Như con chim suốt ngày chọn hạt
Năm tháng bao dung nhưng khắc nghiệt lạ kì
Dẫu bây giờ bố mẹ – đôi khi
Có nặng nhẹ yêu thương và giận dỗi
Có roi vọt khi con hư và dối
Thương yêu con đâu đồng nghĩa với chiều.
Đường con đi dài rộng rất nhiều
Năm tháng nụ xanh giữ cây vươn thẳng
Trời xanh đấy, nhưng chẳng bao giờ lặng
Chỉ có con mới nâng nổi chính mình.
Chẳng có gì tự đến – Hãy đinh ninh.
(Trích Lời ru vầng trăng, Nguyễn Đăng Tấn)
* CHÚ THÍCH: Bài thơ “Không có gì tự đến đâu con”, được nhà thơ Nguyễn Đăng Tấn viết tặng con là Nguyễn Đăng Tiến vào khoảng năm 1995, khi Tiến đang học lớp 3. Bài thơ được in trong tập thơ “Lời ru Vầng trăng”, xuất bản năm 2000.
Câu 1.Xác định phương thức biểu đạt chính của văn bản trên.
Lời giải chi tiết
Bài thơ "Không có gì tự đến đâu con" của Nguyễn Đăng Tấn sử dụng phương thức biểu đạt chính là biểu cảm. Bài thơ này chủ yếu thể hiện những tình cảm, suy nghĩ, và lời khuyên của người cha dành cho con thông qua việc nhấn mạnh ý nghĩa của sự nỗ lực, bền bỉ trong cuộc sống. Những hình ảnh "quả muốn ngọt", "hoa sẽ thơm", "mùa bội thu" đều mang tính biểu tượng cho những thành quả cần sự cố gắng, chịu khó của con người. Bài thơ không chỉ mang ý nghĩa giáo dục mà còn chứa đựng tình yêu thương sâu sắc của người cha dành cho con.
Như vậy, phương thức biểu đạt chính trong bài thơ này là biểu cảm, thể hiện qua ngôn từ giàu cảm xúc và các hình ảnh biểu tượng ý nghĩa.
Chú ý khi giải