MÙA XA
(Nông Quang Khiêm)
Mùa xa…
Mẹ cõng con lên nương
Câu hát ru đan tiếng chim rừng
Cái núi cúi như mẹ
Bốn mùa tuột qua lưng…
Mùa xa…
Con theo mẹ lên nương
Bàn chân quen từng hòn sỏi
Mẹ ở phía mặt trời
Giọt mồ hôi không kịp oằn trên đất khát
Niềm vui được mùa không vùi kín nỗi lo toan…
Mùa xa…
Ước mơ mẹ vùi dưới lớp tro than
Nương xanh
Nương xanh
Con lớn lên
Mang hoài bão con đi…
Bỏ lại sau lưng những mùa nương…
Những mùa nương
Mẹ bỏ quên tuổi của mình…
Nguồn:https://baovannghe.vn/tho-nong-quang-khiem-5281.html
*Chú thích: Nông Quang Khiêm (1984) là tác giả trẻ có trong tay một vốn hành trang đầy đặn, các tập sách thuộc nhiều thể loại và những giải thưởng ghi nhận sự nỗ lực. Thơ Nông Quang Khiêm tạo được chất giọng riêng với những tứ hay, hình ảnh có sức ám gợi.
Câu 1.Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) cảm nhận về hình ảnh người mẹ trong bài thơ.
Phương pháp giải
Hình thức: đoạn văn
Dung lượng: khoảng 200 chữ
Dạng bài: nghị luận văn học
Vấn đề nghị luận: hình ảnh người mẹ
Lời giải chi tiết
- Giới thiệu được vấn đề cần cảm nhận:
- Cảm nhận về hình ảnh người mẹ trong bài thơ:
+ Hình ảnh người mẹ được khắc họa qua cảm nhận của người con: người mẹ tần tảo, vất vả với công việc nương rẫy, nuôi con theo từng mùa xa trên nương: Mẹ cõng con lên nương; Cái núi cúi như mẹ; Bàn chân quen từng hòn sỏi; Giọt mồ hôi không kịp oằn trên đất khát/ Niềm vui được mùa không vùi kín nỗi lo toan…
+ Hình ảnh người mẹ yêu con, hy sinh tất cả vì tương lai của con, bỏ quên cả ước mơ của bản thân: Mẹ cõng con lên nương/ Câu hát ru đan tiếng chim rừng; Mùa xa…/ Ước mơ mẹ vùi dưới lớp tro than; Những mùa nương/Mẹ bỏ quên tuổi của mình…
=> Qua những câu thơ chân thành, xúc động, hình ảnh người mẹ được khắc họa chân thực với vẻ đẹp của sự lo toan, tần tảo trong công việc làm nương; người mẹ yêu con, hy sinh tất cả vì con,…. Qua bài thơ, ta cảm nhận được tình yêu, sự thấu hiểu, xót xa của người con khi cảm nhận về mẹ…
- Nghệ thuật: thể thơ tự do; ngôn ngữ giàu hình ảnh, đậm chất miền núi; hình ảnh thơ bình dị, gần gũi,…
Lời giải chi tiết
Hình ảnh người mẹ hiện lên trong bài thơ "Mùa xa" của Nông Quang Khiêm thật xúc động và đầy ắp tình thương. Qua cảm nhận chân thành của người con, hình ảnh mẹ hiện ra tần tảo, nhọc nhằn gắn liền với những mùa nương xa xôi. Câu thơ "Mẹ cõng con lên nương" gợi lên sự vất vả, gian truân nhưng cũng chất chứa tình yêu thương, sự chở che bao bọc. Hình ảnh so sánh "Cái núi cúi như mẹ" vừa diễn tả sự hùng vĩ của thiên nhiên, vừa gợi liên tưởng đến dáng hình lam lũ, chịu thương chịu khó của mẹ, như ngọn núi âm thầm gánh chịu mọi khó khăn. Từng "Bàn chân quen từng hòn sỏi", "Giọt mồ hôi không kịp oằn trên đất khát" khắc họa chân thực sự vất vả, dãi dầu của mẹ trên nương rẫy. Dù có "niềm vui được mùa", nỗi lo toan vẫn luôn thường trực trong tâm trí mẹ. Đặc biệt, câu thơ "Ước mơ mẹ vùi dưới lớp tro than" khiến người đọc nghẹn ngào trước sự hy sinh thầm lặng của mẹ, gạt bỏ đi những khát vọng riêng để vun đắp cho tương lai của con. Đến cuối bài, dòng thơ "Những mùa nương/Mẹ bỏ quên tuổi của mình…" như một tiếng thở dài xót xa, thể hiện sự hy sinh cao cả, quên mình của mẹ cho những mùa con khôn lớn. Bằng thể thơ tự do, ngôn ngữ giản dị, đậm chất miền núi, tác giả đã vẽ nên một hình ảnh người mẹ Việt Nam vừa tần tảo, mạnh mẽ, vừa giàu đức hy sinh, yêu thương con vô bờ bến, để lại trong lòng người đọc bao xúc cảm sâu lắng.